吴门访旧

宋代 戴复古
去此十三秋,重来雪满头。 镜颜加老丑,诗骨带穷愁。 鸟语新晴树,人寻旧倚楼。 藏春门下客,一半落出丘。
shí sān qiū   chóng lái xuě mǎn tóu  
jìng yán jiā lǎo chǒu   shī dài qióng chóu  
niǎo xīn qíng shù   rén xún jiù lóu  
cáng chūn mén xià   bàn luò chū qiū