吴郎行赠吴判官转浙藩都事

明代 王世贞
吴郎醉骂金陵席,骑马却赴通州谪。三载黯淡风尘深,始作江南幕中客。 吴郎濩落偃蹇且莫论,尔是文定尚书孙。书生不及文定世,父老犹传孝皇事。 洛阳长沙初拜相,华容浮梁互相让。九重握手赐颜色,万里君门若咫尺。 是时文定称近臣,深谋密语上所亲。朝集凤池间委佩,即看鱼水更何人。 由来大厦须梁栋,不独文章为世重。鼎湖忽攀龙驭髯,寰海但使苍生恸。 只今相去四十载,万事那期一朝改。玉几沈深北极尊,金鱼寂寞青云在。 呜呼往事生新愁,我歌吴郎双泪流。闻道君王思故剑,莫令衫袖湿江州。
láng zuì jīn líng   què tōng zhōu zhé sān zài àn dàn fēng chén shēn shǐ   zuò jiāng nán zhōng    
láng huò luò yǎn jiǎn qiě lùn   ěr shì wén dìng shàng shū sūn shū shēng wén dìng shì   lǎo yóu chuán xiào huáng shì    
luò yáng cháng shā chū bài xiàng   huá róng liáng xiāng ràng jiǔ zhòng shǒu yán wàn   jūn mén ruò zhǐ chǐ    
shì shí wén dìng chēng jìn chén   shēn móu shàng suǒ qīn cháo fèng chí jiān wěi pèi   kàn shuǐ gèng rén    
yóu lái shà liáng dòng   wén zhāng wèi shì zhòng dǐng pān lóng rán huán   hǎi dàn shǐ cāng 使 shēng tòng    
zhī jīn xiāng shí zài   wàn shì zhāo gǎi shěn shēn běi zūn jīn   qīng yún zài    
wǎng shì shēng xīn chóu   láng shuāng lèi liú wén dào jūn wáng jiàn   lìng shān xiù shī jiāng 湿 zhōu