吴节妇吟

明代 王世贞
秦家女,吴家妇。东风吹折连理树,霜摧树枯凛如故。 吴氏子,秦氏儿。东风吹长寄生枝,但令枝盛何足悲。 儿能成名孙复显,吴家鼓吹迎旌典。五十馀年影语身,青灯白发不知春。 九泉下见夫君面,犹是当时执手人。
qín jiā   jiā dōng fēng chuī zhé lián shù shuāng   cuī shù lǐn    
shì zi   qín shì ér dōng fēng chuī zhǎng shēng zhī dàn   lìng zhī shèng bēi    
ér néng chéng míng sūn xiǎn   jiā chuī yíng jīng diǎn shí nián yǐng shēn qīng   dēng bái zhī chūn    
jiǔ quán xià jiàn jūn miàn   yóu shì dāng shí zhí shǒu rén