吴户曹传枢贵言讶余不通京师书

明代 庞尚鹏
自昔称哲人,无书抵政府。曾闻司马公,引拔登贤路。 青史传美谈,高名重千古。我本西家愚,碌碌安足数。 即持万言书,累牍终何补。追忆廿年时,努力事明主。 徒怀狗马心,无由报恩遇。今逢尧舜时,夔龙满朝著。 推毂日纷纷,征途渺何许。往彻至今存,念之倍疑惧。 飘泊叹浮名,好似风中絮。自怜骨相寒,何劳问唐举。 我命本自天,谁能复陶铸。投笔对青山,逍遥重箕踞。
chēng zhé rén   shū zhèng céng wén gōng yǐn   dēng xián    
qīng shǐ zhuàn měi tán   gāo míng zhòng qiān běn jiā 西   ān shù    
chí wàn yán shū   lěi zhōng zhuī niàn nián 廿 shí   shì míng zhǔ    
huái 怀 gǒu xīn   yóu bào ēn jīn féng yáo shùn shí kuí   lóng mǎn cháo zhù    
tuī fēn fēn   zhēng miǎo wǎng chè zhì jīn cún niàn   zhī bèi    
piāo tàn míng   hǎo fēng zhōng lián xiāng hán   láo wèn táng    
mìng běn tiān   shuí néng táo zhù tóu duì qīng shān xiāo   yáo zhòng