吴关吟

明代 宗臣
孤槎昨夜叩吾关,天风吹度茱萸湾。人生聚散忽如雨,更开斗酒秋云间。 山中细草绿于发,江上惊波高似山。使人对此愁朱颜,劝君何事不早还。 君不见赤城明月白可扫,夜夜仙人吹佩环。况有瑶草可同攀,君胡自令双鬓斑。
chá zuó kòu guān   tiān fēng chuī zhū wān rén shēng sàn gèng   kāi dǒu jiǔ qiū yún jiān    
shān zhōng cǎo 绿   jiāng shàng jīng gāo shì shān shǐ rén 使 duì chóu zhū yán quàn   jūn shì zǎo hái    
jūn jiàn chì chéng míng yuè bái sǎo   xiān rén chuī pèi huán kuàng yǒu yáo cǎo tóng pān jūn   lìng shuāng bìn bān