五更闻雨思季长

宋代 陆游
幽丛鸣姑恶,高树号杜宇。 惊回千里梦,听此五更雨。 展转窗未明,更觉心独苦。 天涯懹故人,安得插两羽!
yōu cóng míng è   gāo shù hào
jīng huí qiān mèng   tīng gēng
zhǎn zhuǎn chuāng wèi míng   gèng jué xīn
tiān ràng rén   ān chā liǎng