婺妇词

元代 郭奎
东家妇,西家泣,东边浮云西边日。年芳良在兹,朱颜如舜华。 城头月出夜将半,玉阶金井啼寒鸦。忆昔未嫁初,娇笑父母侧。 郎骑竹马妾倚床,手折樱桃共郎剧。同居乡里两无猜,长大亦得为家室。 自从结发能几时,风尘四起遭离别。良人执戟好戎马,出门屡致殷勤词。 一朝富贵从所欲,黄金满籯珠满斛。孤人之子寡人妻,积恶既盈祸亦速。 美人如花歌未央,中庭日落悲且伤。报仇壮士在咫尺,十年兵散空彷徨。 空彷徨,不能已,顾妾哀啼泪如洗。阿姬宠妓随乱兵,泥污残尸孰敢视。 空遗贱妾与小姑,东家流落西家居。五更泣罢向姑学,愿姑无如妾命薄。
dōng jiā   西 jiā   dōng bian yún 西 biān nián fāng liáng zài   zhū yán shùn huá
chéng tóu yuè chū jiāng bàn   jiē jīn jǐng hán wèi jià chū   jiāo xiào
láng zhú qiè chuáng   shǒu shé yīng táo gòng láng tóng xiāng liǎng cāi   zhǎng wèi jiā shì
cóng jié néng shí   fēng chén zāo bié liáng rén zhí hǎo róng   chū mén zhì yīn qín
zhāo guì cóng suǒ   huáng jīn mǎn yíng zhū mǎn rén zhī guǎ rén   è yíng huò
měi rén huā wèi yāng   zhōng tíng luò bēi qiě shāng bào chóu zhuàng shì zài zhǐ chǐ   shí nián bīng sàn kōng páng huáng
kōng páng huáng   néng   qiè āi lèi ā chǒng suí luàn bīng   cán shī shú gǎn shì
kōng jiàn qiè xiǎo   dōng jiā liú luò 西 jiā gēng xiàng xué   yuàn qiè mìng