婺婦詞

元代 郭奎
東家婦,西家泣,東邊浮雲西邊日。年芳良在茲,朱顏如舜華。 城頭月出夜將半,玉階金井啼寒鴉。憶昔未嫁初,嬌笑父母側。 郎騎竹馬妾倚床,手摺櫻桃共郎劇。同居鄉里兩無猜,長大亦得為家室。 自從結髮能幾時,風塵四起遭離別。良人執戟好戎馬,出門屢致殷勤詞。 一朝富貴從所欲,黃金滿籯珠滿斛。孤人之子寡人妻,積惡既盈禍亦速。 美人如花歌未央,中庭日落悲且傷。報仇壯士在咫尺,十年兵散空彷徨。 空彷徨,不能已,顧妾哀啼淚如洗。阿姬寵妓隨亂兵,泥污殘屍孰敢視。 空遺賤妾與小姑,東家流落西家居。五更泣罷向姑學,願姑無如妾命薄。
dōng jiā   西 jiā   dōng bian yún 西 biān nián fāng liáng zài   zhū yán shùn huá
chéng tóu yuè chū jiāng bàn   jiē jīn jǐng hán wèi jià chū   jiāo xiào
láng zhú qiè chuáng   shǒu shé yīng táo gòng láng tóng xiāng liǎng cāi   zhǎng wèi jiā shì
cóng jié néng shí   fēng chén zāo bié liáng rén zhí hǎo róng   chū mén zhì yīn qín
zhāo guì cóng suǒ   huáng jīn mǎn 滿 yíng zhū mǎn 滿 rén zhī guǎ rén   è yíng huò
měi rén huā wèi yāng   zhōng tíng luò bēi qiě shāng bào chóu zhuàng shì zài zhǐ chǐ   shí nián bīng sàn kōng páng huáng
kōng páng huáng   néng   qiè āi lèi ā chǒng suí luàn bīng   cán shī shú gǎn shì
kōng jiàn qiè xiǎo   dōng jiā liú luò 西 jiā gēng xiàng xué   yuàn qiè mìng