午窗骤雨

宋代 韩淲
日暖石础润,雷雨响空山。草木尽披霏,云气满窗间。 我方岸帻坐,与客谈笑间。会当乘少霁,午阴听潺湲。
nuǎn shí chǔ rùn   léi xiǎng kōng shān cǎo jǐn fēi yún   mǎn chuāng jiān    
fāng àn zuò   tán xiào jiān huì dāng chéng shǎo   yīn tīng chán yuán