戊辰夏热澹庵为设招凉感而有作

宋代 释慧空
丹山之松有如此,猎猎苍髯自风雨。是中便是无烦天,咫尺人间困蒸煮。 怜我窗轩苦未深,解枝减翠分清阴。我初则喜久乃愧,秀润未赴人之心。 欲尔直为临济树,一道阴凉天下住。我宁独受焦灼休,无以枝叶为我忧。
dān shān zhī sōng yǒu   liè liè cāng rán fēng shì zhōng biàn shì 便 fán tiān zhǐ   chǐ rén jiān kùn zhēng zhǔ    
lián chuāng xuān wèi shēn   jiě zhī jiǎn cuì fēn qīng yīn chū jiǔ nǎi kuì xiù   rùn wèi rén zhī xīn    
ěr zhí wèi lín shù   dào yīn liáng tiān xià zhù níng shòu jiāo zhuó xiū   zhī wèi yōu