武昌西山(并叙)

宋代 苏轼
嘉祐中,翰林学士承旨邓公圣求为武昌令,常游寒溪西山,山中人至今能言之。 轼谪居黄冈,与武昌相望,亦常往来溪山间。 元祐元年十一月二十九日,考试馆职,与圣求会宿玉堂,偶话旧事。 圣求尝作《元次山洼樽铭》刻之岩石,因为此诗,请圣求同赋,当以遗邑人,使刻之铭侧。 春江渌涨蒲萄醅,武昌官柳知谁栽。 忆従樊口载春酒,步上西山寻野梅。 西山一上十五里,风驾两腋飞崔嵬。 同游困卧九曲岭,褰衣独到吴王台。 中原北望在何许,但见落日低黄埃。 归来解剑亭前路,苍崖半入云涛堆。 浪翁醉处今尚在,石臼杯饮无樽罍。 尔来古意谁复嗣,公有妙语留山隈。 至今好事除草棘,常恐野火烧苍苔。 当时相望不可见,玉堂正对金銮开。 岂知白首同夜直,卧看椽烛高花摧。 江边晓梦忽惊断,铜环玉锁鸣春雷。 山人帐空猿鹤怨,江湖水生鸿雁来。 请公作诗寄父老,往和万壑松风哀。
jiā yòu zhōng   hàn lín xué shì chéng zhǐ dèng gōng shèng qiú wèi chāng lìng   cháng yóu hán 西 shān   shān zhōng rén zhì jīn néng yán zhī  
shì zhé huáng gāng   chāng xiāng wàng   cháng wǎng lái shān jiān  
yuán yòu yuán nián shí yuè èr shí jiǔ   kǎo shì guǎn zhí   shèng qiú huì 宿 táng   ǒu huà jiù shì  
shèng qiú cháng zuò yuán shān zūn míng zhī yán shí yīn wèi   shī qǐng shèng   qiú tóng dāng   rén shǐ   zhī 使 míng      
chūn jiāng zhǎng táo pēi   chāng guān liǔ zhī shuí zāi  
cóng fán kǒu zài chūn jiǔ   shàng 西 shān xún méi  
西 shān shàng shí   fēng jià liǎng fēi cuī wéi  
tóng yóu kùn jiǔ lǐng   qiān dào wáng tái  
zhōng yuán běi wàng zài   dàn jiàn luò huáng āi  
guī lái jiě jiàn tíng qián   cāng bàn yún tāo duī  
làng wēng zuì chù jīn shàng zài   shí jiù bēi yǐn zūn léi  
ěr lái shuí   gōng yǒu miào liú shān wēi  
zhì jīn hǎo shì chú cǎo   cháng kǒng huǒ shāo cāng tái  
dāng shí xiāng wàng jiàn   táng zhèng duì jīn luán kāi  
zhī bái shǒu tóng zhí   kàn chuán zhú gāo huā cuī  
jiāng biān xiǎo mèng jīng duàn   tóng huán suǒ míng chūn léi  
shān rén zhàng kōng yuán yuàn   jiāng shuǐ shēng hóng 鸿 yàn lái  
qǐng gōng zuò shī lǎo   wǎng wàn sōng fēng āi