五哀诗 唐中书令褚遂良

宋代 李纲
贞观萃群英,实为太平基。褚公初侍书,遂以鲠亮知。 谏疏屡献纳,对扬竭论思。翩如丹山凤,来为箫韶仪。 飞鸟自依人,此言已堪嗤。更云谮刘洎,厥理尤足疑。 贤者虽已矣,可以此心推。薰莸难共器,枭鸾不同栖。 故令敬宗辈,污染成瑕疵。我观永徽间,武氏盗政机。 祸端始床第,几使国祚移。当时河南公,力诤伏丹墀。 顿首愿还笏,丐身田里归。义气动人主,回天初庶几。 鄙哉英公绩,一言遂成非。坐令牝鸡晨,啄丧靡有遗。 元勋顾命老,远窜湘江湄。茫然不复召,讵忆抱颈时。 卑湿所不堪,须发尽成丝。至今潭府帖,志士生长悲。
zhēn guàn cuì qún yīng   shí wèi tài píng chǔ gōng chū shì shū suì   gěng liàng zhī    
jiàn shū xiàn   duì yáng jié lùn piān dān shān fèng lái   wèi xiāo sháo    
fēi niǎo rén   yán kān chī gèng yún zèn liú jué   yóu    
xián zhě suī   xīn tuī xūn yóu nán gòng xiāo   luán tóng    
lìng jìng zōng bèi   rǎn chéng xiá guān yǒng huī jiān   shì dào zhèng    
huò duān shǐ chuáng   shǐ 使 guó zuò dāng shí nán gōng   zhèng dan chi    
dùn shǒu yuàn hái   gài shēn tián guī dòng rén zhǔ huí   tiān chū shù    
zāi yīng gōng   yán suì chéng fēi zuò lìng pìn chén zhuó   sàng yǒu    
yuán xūn mìng lǎo   yuǎn cuàn xiāng jiāng méi máng rán zhào   bào jǐng shí    
bēi shī 湿 suǒ kān   jǐn chéng zhì jīn tán tiě zhì   shì shēng zhǎng bēi