我友远言迈

宋代 严羽
朔风卷秋树,白日寒无光。是时鸿雁来,中野何苍茫。 我友远言迈,使我结中肠。如何携手欢,一旦成异乡。 行旅有期程,游子多悲伤。置酒欲高歌,泪来沾我裳。 四座惨相顾,征马亦徬徨。未知会面日,且复尽兹觞。
shuò fēng juǎn qiū shù   bái hán guāng shì shí hóng yàn 鸿 lái zhōng   cāng máng    
yǒu yuǎn yán mài   shǐ 使 jié zhōng cháng xié shǒu huān   dàn chéng xiāng    
xíng yǒu chéng   yóu duō bēi shāng zhì jiǔ gāo lèi   lái zhān shang    
zuò cǎn xiāng   zhēng páng huáng wèi zhī huì miàn qiě   jǐn shāng