卧闻嵩山钟

唐代 宋之问
卧闻嵩山钟,振衣步蹊樾。槁叶零宿雨,新鸿叫晴月。 物改兴心换,夜凉清机发。昔事潘镇人,北岑采薇蕨。 倚岩顾我笑,谓我有仙骨。铭德在青春,徇禄去玄发。 悔往自昭洗,练形归洞窟。
wén sōng shān zhōng   zhèn yuè gǎo líng 宿   xīn hóng 鸿 jiào qíng yuè
gǎi xīng xīn huàn   liáng qīng shì pān zhèn rén   běi cén cǎi wēi jué
yán xiào   wèi yǒu xiān míng zài qīng chūn   xùn xuán
huǐ wǎng zhāo   liàn xíng guī dòng