卧龙潭

明代 李梦阳
出游青天涧,遂至卧龙潭。重岑上无极,白日蔽寒岚。 巉峭讵能步,崄绝谁可探。历石诚巍倨,扪壑惊谺谽。 我行值秋季,霜藟摇匡南。午攀日忽夕,足倦情逾酣。 雷瀑响岩涧,孤花媚澄涵。抚似悟命意,循迹想名庵。 庵废人踪绝,岩剥文半灭。世异坦道塞,慨兹忍能说。
chū yóu qīng tiān jiàn   suì zhì lóng tán zhòng cén shàng bái   hán lán    
chán qiào néng   xiǎn jué shuí tàn shí chéng wēi mén   jīng xiā hān    
xíng zhí qiū   shuāng lěi yáo kuāng nán pān   juàn qíng hān    
léi xiǎng yán jiàn   huā mèi chéng hán shì mìng xún   xiǎng míng ān    
ān fèi rén zōng jué   yán bāo wén bàn miè shì tǎn dào sāi kǎi   rěn néng shuō