卧龙山泉上茗酌呈太守陈元舆

宋代 郭祥正
君不见,欧阳公,在琅琊。酿泉为酒饮辄醉,自号醉翁乐无涯。 醉来落笔驱龙蛇,电雹万里轰雷车。浓阴却扫吐朝日,草木妍媚春争华。 斯人往矣道将丧,虽遇绝景谁能誇。又不见卧龙山下一泓水,源接银河甘且美。 惜哉无名人不闻,唯有寒云弄清泚。君携天上小团月,来就斯泉烹一啜。 不觉两腋习习清风生,便欲飞归紫金阙。挽君且住君少留,人生难得名山游。 汲泉涤砚请君发佳唱,铿金戛玉摇商秋。斯泉便与酿泉比,泉价诗名无表里。 自愧学诗三十年,缩手袖间惊血指。君如欧阳公,我非苏与梅。 但能泉上伴君饮,高咏阁笔无由陪。明年茶熟君应去,愁对苍崖咏佳句。
jūn jiàn   ōu yáng gōng   zài láng niàng quán wèi jiǔ yǐn zhé zuì   hào zuì wēng    
zuì lái luò lóng shé   diàn báo wàn hōng léi chē nóng yīn què sǎo cháo cǎo   yán mèi chūn zhēng huá    
rén wǎng dào jiāng sàng   suī jué jǐng shuí néng kuā yòu jiàn lóng shān xià hóng shuǐ yuán   jiē yín gān qiě měi    
zāi míng rén wén   wéi yǒu hán yún nòng qīng jūn xié tiān shàng xiǎo tuán yuè lái   jiù quán pēng chuài    
jué liǎng qīng fēng shēng   biàn 便 fēi guī jīn què wǎn jūn qiě zhù jūn shǎo liú rén   shēng nán de míng shān yóu    
quán yàn qǐng jūn jiā chàng   kēng jīn jiá yáo shāng qiū quán biàn 便 niàng quán quán   jià shī míng biǎo    
kuì xué shī sān shí nián   suō shǒu xiù jiān jīng xuè zhǐ jūn ōu yáng gōng   fēi méi    
dàn néng quán shàng bàn jūn yǐn   gāo yǒng yóu péi míng nián chá shú jūn yīng chóu   duì cāng yǒng jiā