卧疾叙意诗

南北朝 王秀之
贞悔不少期,福极固难豫。疾药虽一途,遂以千百虑。 景仄念徂龄,带缓每危曙。循躬既已兹,况复岁将暮。 层冰日夜多,飞云密如雾。归鸿互断绝,宿鸟莫能去。 辍我丘中琴,良由一嗟故。隐沦迹有违,宰官功未树。 何用揽余情,恨恨此故路。岂言劳者歌,且曰幽人赋。
zhēn huǐ shǎo   nán yào suī suì   qiān bǎi    
jǐng niàn líng   dài huǎn měi wēi shǔ xún gōng kuàng   suì jiāng    
céng bīng duō   fēi yún guī hóng 鸿 duàn jué   niǎo 宿 néng    
chuò qiū zhōng qín   liáng yóu jiē yǐn lún yǒu wéi zǎi   guān gōng wèi shù    
yòng lǎn qíng   hèn hèn yán láo zhě qiě   yuē yōu rén