握金钗
铁笛倚层楼,天涯怨芳草。定巢新燕能道。毕竟无尘是壶峤。
花作伴,海流愁,人未老。
竟夕听笙歌,怅怅何时晓。翠尊莫惜频倒。沈醉东风梦长好。
春黯黯,事茫茫,难自料。
tiě
铁
dí
笛
yǐ
倚
céng
层
lóu
楼
,
tiān
天
yá
涯
yuàn
怨
fāng
芳
cǎo
草
dìng
。
cháo
定
xīn
巢
yàn
新
néng
燕
dào
能
bì
道
jìng
。
wú
毕
chén
竟
shì
无
hú
尘
qiáo
是
壶
峤
。
huā
花
zuò
作
bàn
伴
,
hǎi
海
liú
流
chóu
愁
,
rén
人
wèi
未
lǎo
老
。
jìng
竟
xī
夕
tīng
听
shēng
笙
gē
歌
,
chàng
怅
chàng
怅
hé
何
shí
时
xiǎo
晓
cuì
。
zūn
翠
mò
尊
xī
莫
pín
惜
dào
频
shěn
倒
zuì
。
dōng
沈
fēng
醉
mèng
东
zhǎng
风
hǎo
梦
长
好
。
chūn
春
àn
黯
àn
黯
,
shì
事
máng
茫
máng
茫
,
nán
难
zì
自
liào
料
。