卧疾闽越述净名意诗

隋代 王胄
客行万馀里,眇然沧海上。五岭常炎郁,百越多山瘴。 兼以劳形神,遂此婴疲恙。桐雷邈已远,砭石良难访。 抱影私自怜,沾襟独惆怅。毗城有长者,生平夙所尚。 复藉大因缘,勉以深回向。心路资调伏,于焉念实相。 水沫本难摩,乾城空有庆。是生非至理,是我皆虚妄。 求之不可得,谁其受业障。信矣大医王,兹力诚难量。
xíng wàn   miǎo rán cāng hǎi shàng lǐng cháng yán bǎi   yuè duō shān zhàng    
jiān láo xíng shén   suì yīng yàng tóng léi miǎo yuǎn biān   shí liáng nán fǎng   访  
bào yǐng lián   zhān jīn chóu chàng chéng yǒu zhǎng zhě shēng   píng suǒ shàng    
yīn yuán   miǎn shēn huí xiàng xīn diào   yān niàn shí xiàng    
shuǐ běn nán   qián chéng kōng yǒu qìng shì shēng fēi zhì shì   jiē wàng    
qiú zhī   shuí shòu zhàng xìn wáng   chéng nán liàng