卧病掩关即事有感示友人

明代 王世贞
三旬不冠栉,始可称閒居。衰至颇知疾,懒来兼废书。 悠然紫薇静,时见白云舒。稚子争为傲,穷交也自疏。 卿应用卿法,吾亦爱吾庐。鸡黍从耕有,莺花逐梦除。 子桑今自得,泄柳古何如。莫作时名拟,身拚齿颊馀。
sān xún guān zhì   shǐ chēng xián shuāi zhì zhī lǎn   lái jiān fèi shū    
yōu rán wēi jìng   shí jiàn bái yún shū zhì zhēng wèi ào qióng   jiāo shū    
qīng yìng yòng qīng   ài shǔ cóng gēng yǒu yīng   huā zhú mèng chú    
sāng jīn   xiè liǔ zuò shí míng shēn   pàn chǐ jiá 齿