卧病家园

唐代 陈子昂
世上无名子,人间岁月赊。纵横策已弃,寂寞道为家。 卧病谁能问,闲居空物华。犹忆灵台友,栖真隐太霞。 还丹奔日御,却老饵云芽。宁知白社客,不厌青门瓜。
shì shàng míng   rén jiān suì yuè shē zòng héng   dào wèi jiā
bìng shuí néng wèn   xián kōng huá yóu líng tái yǒu   zhēn yǐn tài xiá
huán dān bēn   què lǎo ěr yún níng zhī bái shè   yàn qīng mén guā