臥病家園

唐代 陳子昂
世上無名子,人間歲月賒。縱橫策已棄,寂寞道為家。 臥病誰能問,閒居空物華。猶憶靈台友,棲真隱太霞。 還丹奔日御,卻老餌雲芽。寧知白社客,不厭青門瓜。
shì shàng míng   rén jiān suì yuè shē zòng héng   dào wèi jiā
bìng shuí néng wèn   xián kōng huá yóu líng tái yǒu   zhēn yǐn tài xiá
huán dān bēn   què lǎo ěr yún níng zhī bái shè   yàn qīng mén guā