闻子规

宋代 李弥逊
客时春秋过半生,子规枝上最关情。 南来故国一万里,却笑子规犹乱鸣。
shí chūn qiū guò bàn shēng   guī zhī shàng zuì guān qíng
nán lái guó wàn   què xiào guī yóu luàn míng