文与可学士墨君堂

宋代 苏辙
虚堂竹丛间,那复压竹远。 风庭响交戛,月牖散凌乱。 尚恐昼掩关,婵娟不长见。 中堂开素壁,萧飒起霜干。 随宜赋生意,落笔皆葱茜。 根茎杂土石,枝叶互长短。 依依露下绿,冉冉风中展。 开门视丛薄,与此终何辨。
táng zhú cóng jiān   zhú yuǎn  
fēng tíng xiǎng jiāo jiá   yuè yǒu sàn líng luàn  
shàng kǒng zhòu yǎn guān   chán juān zhǎng jiàn  
zhōng táng kāi   xiāo shuāng gàn  
suí shēng   luò jiē cōng qiàn  
gēn jīng shí   zhī cháng duǎn  
xià 绿   rǎn rǎn fēng zhōng zhǎn  
kāi mén shì cóng báo   zhōng biàn