文與可學士墨君堂

宋代 蘇轍
虛堂竹叢間,那復壓竹遠。 風庭響交戛,月牖散凌亂。 尚恐晝掩關,嬋娟不長見。 中堂開素壁,蕭颯起霜干。 隨宜賦生意,落筆皆蔥茜。 根莖雜土石,枝葉互長短。 依依露下綠,冉冉風中展。 開門視叢薄,與此終何辨。
táng zhú cóng jiān   zhú yuǎn  
fēng tíng xiǎng jiāo jiá   yuè yǒu sàn líng luàn  
shàng kǒng zhòu yǎn guān   chán juān zhǎng jiàn  
zhōng táng kāi   xiāo shuāng gàn  
suí shēng   luò jiē cōng qiàn  
gēn jīng shí   zhī cháng duǎn  
xià   rǎn rǎn fēng zhōng zhǎn  
kāi mén shì cóng báo   zhōng biàn