闻莺

宋代 方岳
绿窗愁寂雨凄凄,春花江南花乱飞。 莺亦自知人意思,垂杨深院尽情啼。
绿 chuāng chóu   chūn huā jiāng nán huā luàn fēi  
yīng zhī rén   chuí yáng shēn yuàn jìn qíng