闻莺

宋代 刘敞
舍南舍北柳阴阴,竟日啼莺不自禁。羁旅可怜还择木,间关似欲向知音。 鴂鶗无事催芳草,燕雀相喧守旧林。幽独闭门惊岁晚,固烦求友慰愁心。
shě nán shě běi liǔ yīn yīn   jìng yīng jīn lián hái   jiān guān shì xiàng zhī yīn
jué shì cuī fāng cǎo   yàn què xiāng xuān shǒu jiù lín yōu mén jīng suì wǎn   fán qiú yǒu wèi chóu xīn