闻莺

清代 蒋春霖
四月江城莺乱啼,经花过柳复凄凄。六宫春思几曾尽,千树绿阴何处栖。 莫以风高教啭急,肯因雨湿故飞低。天涯草长凭相警,寥落空斋梦易迷。
yuè jiāng chéng yīng luàn   jīng huā guò liǔ liù gōng chūn zēng jǐn qiān   shù yīn 绿 chǔ    
fēng gāo jiào zhuàn   kěn yīn shī 湿 fēi tiān cǎo zhǎng píng xiāng jǐng liáo   luò kōng zhāi mèng