闻雁有感

宋代 董嗣杲
雁声入泬寥,节节传哀音。 哀音不可听,听之感中襟。 客从远方来,幽忧久攒心。 始为饥寒谋,今无可栖林。 浮林抹电如,休计升与沉。 奈此口体累,议者何铄金。 为客亦良苦,愁见积叶深。 壮气归消磨,羸病力不任。 狂走拥虚器,空卧庐山阴。 蒙头难御风,煮尽石鼎葠。 何时理晴竿,把钓花溪浔。 思归未可归,床蛩自纵吟。
yàn shēng jué liáo   jié jié chuán āi yīn  
āi yīn tīng   tīng zhī gǎn zhōng jīn  
cóng yuǎn fāng lái   yōu yōu jiǔ zǎn xīn  
shǐ wèi hán móu   jīn lín  
lín diàn   xiū shēng chén  
nài kǒu lèi   zhě shuò jīn  
wèi liáng   chóu jiàn shēn  
zhuàng guī xiāo   léi bìng rèn  
kuáng zǒu yōng   kōng shān yīn  
méng tóu nán fēng   zhǔ jǐn shí dǐng shēn  
shí qíng gān 竿   diào huā xún  
guī wèi guī   chuáng qióng zòng yín