闻雁

宋代 严羽
远客惊秋雁,高楼复异乡。声兼边哨苦,影落楚云长。 此夜头堪白,他山叶又黄。年年洞庭浪,飘泊更无行。
yuǎn jīng qiū yàn   gāo lóu xiāng shēng jiān biān shào yǐng   luò chǔ yún zhǎng    
tou kān bái   shān yòu huáng nián nián dòng tíng làng piāo   gèng xíng