闻喜亭

宋代 曾巩
闻喜名自昔,广亭临汉津。 飞甍出万屋,地绝无纤尘。 盘道城堞古,远林墟曲新。 静觉耕钓胜,幽宜鸥鹭驯。 赖此荒僻郡,幸容朴愚人。 阁铃昼常寂,斋酿寒更醇。 一樽且勤设,勿负头上巾。
wén míng   guǎng 广 tíng lín hàn jīn  
fēi méng chū wàn   jué xiān chén  
pán dào chéng dié   yuǎn lín xīn  
jìng jué gēng diào shèng   yōu ōu xùn  
lài huāng jùn   xìng róng piáo rén  
líng zhòu cháng   zhāi niàng hán gēng chún  
zūn qiě qín shè   tóu shàng jīn