闻祥应庙优戏甚盛二首

宋代 刘克庄
空巷无人尽出嬉,烛光过似放灯时。 山中一老眠初觉,棚上诸君闹未知。 游女归来坠一珥,邻翁看罢感牵丝。 可怜朴散非渠罪,薄俗如今几偃师。
kōng xiàng rén jǐn chū   zhú guāng guò shì fàng dēng shí
shān zhōng lǎo mián chū jué   péng shàng zhū jūn nào wèi zhī
yóu guī lái zhuì ěr   lín wēng kàn gǎn qiān
lián piáo sàn fēi zuì   báo jīn yǎn shī