聞祥應廟優戲甚盛二首

宋代 劉克莊
空巷無人盡出嬉,燭光過似放燈時。 山中一老眠初覺,棚上諸君鬧未知。 游女歸來墜一珥,鄰翁看罷感牽絲。 可憐朴散非渠罪,薄俗如今幾偃師。
kōng xiàng rén jǐn chū   zhú guāng guò shì fàng dēng shí
shān zhōng lǎo mián chū jué   péng shàng zhū jūn nào wèi zhī
yóu guī lái zhuì ěr   lín wēng kàn gǎn qiān
lián piáo sàn fēi zuì   báo jīn yǎn shī