闻同庚不幸有感

宋代 吴芾
我生甲申岁,同岁知几人。 十中无一在,使我涕陨巾。 尝试屈指数,谁登要路津。 不过五六辈,踪迹半已陈。 其一最先达,进为国大臣。 宠荣无与比,近亦以讣闻。 顾我何为者,本是陇亩民。 持橐已过分,寿更近七旬。 独恨苦拘缚,归志不得申。 天复放我归,遂此自由身。 湖山堪寓目,风月足怡神。 有花我共醉,有鸟助我吟。 若不自娱乐,开口对芳辰。 却恐泉下客,笑我浪苦辛。 虽生亦何益,徒负百年春。
shēng jiǎ shēn suì   tóng suì zhī rén  
shí zhōng zài   shǐ 使 yǔn jīn  
cháng shì zhǐ shù   shuí dēng yào jīn  
guò liù bèi   zōng bàn chén  
zuì xiān   jìn wèi guó chén  
chǒng róng   jìn wén  
wéi zhě   běn shì lǒng mín  
chí tuó guò fèn   shòu 寿 gèng jìn xún  
hèn   guī zhì shēn  
tiān fàng guī   suì yóu shēn  
shān kān   fēng yuè shén  
yǒu huā gòng zuì   yǒu niǎo zhù yín  
ruò   kāi kǒu duì fāng chén  
què kǒng quán xià   xiào làng xīn  
suī shēng   bǎi nián chūn