闻逝者自惊

唐代 李嘉祐
亦知死是人间事,年老闻之心自疑。黄卷清琴总为累, 落花流水共添悲。愿将从药看真诀,又欲休官就本师。 儿女眼前难喜舍,弥怜双鬓渐如丝。
zhī shì rén jiān shì   nián lǎo wén zhī xīn huáng juǎn qīng qín zǒng wèi lèi  
luò huā liú shuǐ gòng tiān bēi yuàn jiāng cóng yào kàn zhēn jué   yòu xiū guān jiù běn shī
ér yǎn qián nán shě   lián shuāng bìn jiàn