温上人自庐山见过

宋代 释德洪
雀罗门巷榻凝尘,千里相寻骇四邻。好事真诚虹贯日,照人清气水含春。 忽惊我祸今无比,高笑君痴亦绝伦。此别遥知想标格,浅云东崦对冰轮。
què luó mén xiàng níng chén   qiān xiāng xún hài lín hǎo shì zhēn chéng hóng guàn zhào   rén qīng shuǐ hán chūn    
jīng huò jīn   gāo xiào jūn chī jué lún bié yáo zhī xiǎng biāo qiǎn   yún dōng yān duì bīng lún