温日观画葡萄二首 其一

宋代 郑元祐
伊昔钱唐温日观,醉兀竹舆殊傲岸。却将书法画葡萄,张颠草圣何零乱。 枝枝叶叶点画间,醉瞠白眼看青天。狂呼大盗杨总统,天不汝诛吾厚颜。 杨加箠死曾不畏,故老言之泪尚潸。画成葡萄谁赏识?惟有鲜于恒啧啧。 醉叩斋室支离疏,拊摩悲歌泪填臆。鲜于设浴师浣之,为师涤垢曾弗辞。 人言结袜张廷尉,千载风流宁异兹?蔓如龙须实马乳,问师挥毫奚独取? 只因汉使远持来,野老诗成泪如雨。
qián táng wēn guān   zuì zhú shū ào àn què jiāng shū huà tao   zhāng diān cǎo shèng líng luàn
zhī zhī diǎn huà jiān   zuì chēng bái yǎn kàn qīng tiān kuáng dào yáng zǒng tǒng   tiān zhū hòu yán
yáng jiā chuí céng wèi   lǎo yán zhī lèi shàng shān huà chéng tao shuí shǎng shí   wéi yǒu xiān héng
zuì kòu zhāi shì zhī shū   bēi lèi tián xiān shè shī huàn zhī   wèi shī gòu céng
rén yán jié zhāng tíng wèi   qiān zǎi fēng liú níng   màn lóng shí   wèn shī huī háo  
zhǐ yīn hàn shǐ 使 yuǎn chí lái   lǎo shī chéng lèi