溫日觀畫葡萄二首 其一

宋代 鄭元祐
伊昔錢唐溫日觀,醉兀竹輿殊傲岸。卻將書法畫葡萄,張顛草聖何零亂。 枝枝葉葉點畫間,醉瞠白眼看青天。狂呼大盜楊總統,天不汝誅吾厚顏。 楊加箠死曾不畏,故老言之淚尚潸。畫成葡萄誰賞識?惟有鮮于恆嘖嘖。 醉叩齋室支離疏,拊摩悲歌淚填臆。鮮于設浴師浣之,為師滌垢曾弗辭。 人言結襪張廷尉,千載風流寧異茲?蔓如龍鬚實馬乳,問師揮毫奚獨取? 只因漢使遠持來,野老詩成淚如雨。
qián táng wēn guān   zuì zhú 輿 shū ào àn què jiāng shū huà tao   zhāng diān cǎo shèng líng luàn
zhī zhī diǎn huà jiān   zuì chēng bái yǎn kàn qīng tiān kuáng dào yáng zǒng tǒng   tiān zhū hòu yán
yáng jiā chuí céng wèi   lǎo yán zhī lèi shàng shān huà chéng tao shuí shǎng shí   wéi yǒu xiān héng
zuì kòu zhāi shì zhī shū   bēi lèi tián xiān shè shī huàn zhī   wèi shī gòu céng
rén yán jié zhāng tíng wèi   qiān zǎi fēng liú níng   màn lóng shí   wèn shī huī háo  
zhǐ yīn hàn shǐ 使 yuǎn chí lái   lǎo shī chéng lèi