温日观画葡萄二首 其二

宋代 郑元祐
故宋狂僧温日观,醉凭竹舆称是汉。以头濡墨写葡萄,叶叶枝枝自零乱。 陇酋时有连真珈,每欲邀师饮其家。路逢其人辄大骂,欲泄愤怒宁辞挝? 鲜于爱师工字画,北面从师学波磔。写出葡萄皆法书,二王楷范从师得。 困学斋前支离疏,师来或哭或歌呼。醒涂醉抹不可测,其言皆足警懦夫。 先生弊庐耿家步,阿师旧日经行路。月落山空唤不应,尚想秋棚漙白露。
sòng kuáng sēng wēn guān   zuì píng zhú chēng shì hàn tóu xiě tao   zhī zhī líng luàn
lǒng qiú shí yǒu lián zhēn jiā   měi yāo shī yǐn jiā féng rén zhé   xiè fèn níng  
xiān ài shī gōng huà   běi miàn cóng shī xué zhé xiě chū tao jiē shū   èr wáng kǎi fàn cóng shī
kùn xué zhāi qián zhī shū   shī lái huò huò xǐng zuì   yán jiē jǐng nuò
xiān sheng gěng jiā   ā shī jiù jīng xíng yuè luò shān kōng huàn yīng   shàng xiǎng qiū péng tuán bái