闻落叶

唐代 齐己
楚树雪晴后,萧萧落晚风。因思故国夜,临水几株空。 煮茗烧干脆,行苔踏烂红。来年未离此,还见碧丛丛。
chǔ shù xuě qíng hòu   xiāo xiāo luò wǎn fēng yīn guó   lín shuǐ zhū kōng
zhǔ míng shāo gān cuì   xíng tái làn hóng lái nián wèi   hái jiàn cóng cóng