闻刘主事移疾将往苏门赋赠

明代 汪琬
刘郎欲投效,去隐苏门山。区区青墨绶,弃擿如等闲。 苏门自昔多幽趣,曾是孙登长啸处。山色遥连盘谷云,竹声半落淇园雨。 秧苗参差槲叶齐,居人何减武陵溪。闭门自有飞花入,高枕常闻过鸟啼。 刘郎乞身真不恶,葛巾布袍差足乐。案上频钞《内景经》,炉中祇养长生药。 女能织帛男能耕,门生扶舁相随行。丈夫适意且如此,安用悠悠世上名。
liú láng tóu xiào   yǐn mén shān qīng shòu   děng xián    
mén duō yōu   céng shì sūn dēng cháng xiào chù shān yáo lián pán yún zhú   shēng bàn luò yuán    
yāng miáo cēn xié   rén jiǎn líng mén yǒu fēi huā gāo   zhěn cháng wén guò niǎo    
liú láng shēn zhēn è   jīn páo chà àn shàng pín chāo nèi jǐng jīng zhōng   yǎng cháng shēng yào        
néng zhī nán néng gēng   mén shēng xiāng suí xíng zhàng shì qiě ān   yòng yōu yōu shì shàng míng