温陵留别陈方山先辈
温陵雪后雁声寒,芳草青青客未还。千里离情江上月,十年乡思梦中山。
荒城对酒应难别,远路逢春好是閒。沧海故人零落尽,临岐那忍听阳关。
wēn
温
líng
陵
xuě
雪
hòu
后
yàn
雁
shēng
声
hán
寒
,
fāng
芳
cǎo
草
qīng
青
qīng
青
kè
客
wèi
未
hái
还
qiān
。
lǐ
千
lí
里
qíng
离
jiāng
情
shàng
江
yuè
上
shí
月
,
nián
十
xiāng
年
sī
乡
mèng
思
zhōng
梦
shān
中
山
。
huāng
荒
chéng
城
duì
对
jiǔ
酒
yìng
应
nán
难
bié
别
,
yuǎn
远
lù
路
féng
逢
chūn
春
hǎo
好
shì
是
xián
閒
cāng
。
hǎi
沧
gù
海
rén
故
líng
人
luò
零
jǐn
落
lín
尽
,
qí
临
nà
岐
rěn
那
tīng
忍
yáng
听
guān
阳
关
。