闻灵皎师自信州归越以诗招之

宋代 林逋
天师苍翠横金锡,地藏清凉掩竹扉。 千里白云随野步,一湖明月上秋衣。 诗寻静语应无极,琴弄寒声转入微。 我亦孤山有泉石,肯来松下共忘机。
tiān shī cāng cuì héng jīn   zàng qīng liáng yǎn zhú fēi
qiān bái yún suí   míng yuè shàng qiū
shī xún jìng yīng   qín nòng hán shēng zhuǎn wēi
shān yǒu quán shí   kěn lái sōng xià gòng wàng