闻和甫补池掾

宋代 王安石
遭时何必问功名,自古难将力命争。 万户侯多归世胄,五车书独负家声。 才华汝尚为丞掾,老懒吾今合钓耕。 外物悠悠无得丧,春郊终日待相迎。
zāo shí wèn gōng míng   nán jiāng mìng zhēng  
wàn hòu duō guī shì zhòu   chē shū jiā shēng  
cái huá shàng wèi chéng yuàn   lǎo lǎn jīn diào gēng  
wài yōu yōu de sàng   chūn jiāo zhōng dài xiāng yíng