翁洲行

明代 张煌言
自从钱塘怒涛竭,会稽之栖多铩翮。甬东百户古翁洲,居然天堑高碣石。 青雀黄龙似列屏,蛟螭不敢波间鸣;虎韔争如秦妇女,鱼旐半是汉公卿。 五、六年间风云变,帝子南巡开宫殿;繇来泽国仗楼船,乌鬼渔人都不贱。 堂怡穴斗几经秋,胡来饮马沧海流;共言沧海难飞越,况乃北马非南舟! 东风偏与胡儿便,一夜轻帆落奔电;南军鼓死将军擒,从此两军罢水战。 孤城闻警蚤登陴,万骑压城城欲夷;炮声如雷矢如雨,城头甲士皆疮痍。 云梯百道凌霄起,四顾援师无蝼蚁;裹疮奋呼外宅儿,誓死痛苦良家子。 斯时弟子在行间,吴淞渡口凯歌还;谁知胜败无常势,明朝闻已破岩关。 又闻巷战戈旋倒,阖城草草涂肝脑;忠臣尽葬伯夷山,义士悉刭田横岛。 亦有人自重围来,向余细语令人哀;椒涂玉叶填眢井,甲第珠珰掩劫灰。 而今人民已非况城郭,髑髅跳号宁复肉。土花新蚀遗镞黄,石苔早绣缺斨绿。 呜呼!问谁横驱铁裲裆,翻令汉土剪龙荒?安得一剑扫天狼,重酹椒浆慰国殇!
cóng qián táng tāo jié   kuài zhī duō shā yǒng dōng bǎi wēng zhōu   rán tiān qiàn gāo jié shí
qīng què huáng lóng shì liè píng   jiāo chī gǎn jiān míng   chàng zhēng qín   zhào bàn shì hàn gōng qīng
liù nián jiān fēng yún biàn   nán xún kāi gōng diàn 殿   yáo lái guó zhàng lóu chuán   guǐ rén dōu jiàn
táng xué dòu jīng qiū   lái yǐn cāng hǎi liú   gòng yán cāng hǎi nàn fēi yuè   kuàng nǎi běi fēi nán zhōu  
dōng fēng piān ér biàn 便   qīng fān luò bēn diàn   nán jūn jiāng jūn qín   cóng liǎng jūn shuǐ zhàn
chéng wén jǐng zǎo dēng   wàn chéng chéng   pào shēng léi shǐ   chéng tóu jiá shì jiē chuāng
yún bǎi dào líng xiāo   yuán shī lóu   guǒ chuāng fèn wài zhái ér   shì tòng liáng jiā
shí zài háng jiān   sōng kǒu kǎi hái   shéi zhī shèng bài cháng shì   míng cháo wén yán guān
yòu wén xiàng zhàn xuán dào   chéng cǎo cǎo gān nǎo   zhōng chén jǐn zàng shān   shì jǐng tián héng dǎo
yǒu rén chóng wéi lái   xiàng lìng rén āi   jiāo tián yuān jǐng   jiǎ zhū dāng yǎn jié huī
ér jīn rén mín fēi kuàng chéng guō   lóu tiào hào níng ròu huā xīn shí huáng   shí tái zǎo xiù quē qiāng 绿
  wèn shuí héng tiě liǎng dāng   fān lìng hàn jiǎn lóng huāng   ān jiàn sǎo tiān láng   zhòng lèi jiāo jiāng wèi guó shāng