翁源行

元代 刘崧
大蜡岭,小蜡岭,东南相望两尖顶。千崖无人野蕉绿,一涧缘山石泉冷。 伊谁置县当僻源,井邑人废馀荒村。后来分隶曲江县,偏与豹狼生子孙。 荒山亘连二百里,六寨獠兵连岁起。韶州号令不知闻,势力凭凌自倾傂。 一从洪武初设官,路启旌旂笳鼓喧。莲塘镇里立廨宇,父老欢呼来聚看。 往时养马如养牛,腾踔山谷夸豪酋。只今买牛还卖马,弃掷弓刀事耕稼。 今年我从英德来,攀岩历壑何艰哉。路穷蒲岭见空豁,白昼阴霾浑不开。 阴风鬼号荒古道,嗟尔遗民真再造。男不事诗书,女不理蚕桑。 草衣蕉布无冬夏,蓬首垢足畏客如麇獐。食储岁饱一千户,馀四百石输官粮。 自言老死不出乡,官事不生衣食强。三朝作社共杀牲,十室纳稼同囷仓。 开畬烧土任耕作,引水激机舂稻粱。榛栗遍秋岭,旨蓄足冬藏。 月上叱牛日入毕,营求易足本天性,耳目不移非外物。 况闻畏法如畏虎,道路不遗门不拄。鸡豚日出散如烟,米粟年登贱于土。 我怜浑朴若可亲,岂有毒厉兴妖神。由来仁化感木石,宜以礼义开真淳。 君不见铜场恶溪流赤水,八月禾花瘴烟起。秖言北客少生还,宁信土人长不死。 我歌翁源行,听者莫伤情。丈夫正气易水土,薄俗可敦浑可清。 便骑黄犊入山去,閒与洞民歌太平。
lǐng   xiǎo lǐng   dōng nán xiāng wàng liǎng jiān dǐng qiān rén jiāo 绿   jiàn yuán shān shí quán lěng    
shuí zhì xiàn dāng yuán   jǐng rén fèi huāng cūn hòu lái fēn jiāng xiàn piān   bào láng shēng sūn    
huāng shān gèn lián èr bǎi   liù zhài liáo bīng lián suì sháo zhōu hào lìng zhī wén shì   li píng líng qīng zhì    
cóng hóng chū shè guān   jīng jiā xuān lián táng zhèn xiè   lǎo huān lái kàn    
wǎng shí yǎng yǎng niú   téng chuō shān kuā háo qiú zhī jīn mǎi niú hái mài   zhì gōng dāo shì gēng jià    
jīn nián cóng yīng lái   pān yán jiān zāi qióng lǐng jiàn kōng huō bái   zhòu yīn mái hún kāi    
yīn fēng guǐ hào huāng dào   jiē ěr mín zhēn zài zào nán shì shī shū   cán sāng    
cǎo jiāo dōng xià   péng shǒu gòu wèi jūn zhāng shí chǔ suì bǎo qiān   bǎi shí shū guān liáng    
yán lǎo chū xiāng   guān shì shēng shí qiáng sān cháo zuò shè gòng shā shēng shí   shì jià tóng qūn cāng    
kāi shē shāo rèn gēng zuò   yǐn shuǐ chōng dào liáng zhēn biàn qiū lǐng zhǐ   dōng cáng    
yuè shàng chì niú   yíng qiú běn tiān xìng   ěr fēi wài  
kuàng wén wèi wèi   dào mén zhǔ tún chū sàn yān   nián dēng jiàn    
lián hún piáo ruò qīn   yǒu xīng yāo shén yóu lái rén huà gǎn shí   kāi zhēn chún    
jūn jiàn tóng chǎng è liú chì shuǐ   yuè huā zhàng yān zhī yán běi shǎo shēng huán níng   xìn rén zhǎng    
wēng yuán xíng   tīng zhě shāng qíng zhàng zhèng shuǐ báo   dūn hún qīng    
biàn 便 huáng shān   xián dòng mín tài píng