闻富郑公少时随侍至此读书景德寺后人为作祠堂因跋余旧诗后以自嘲 其二

宋代 韩驹
海气昏昏又啸风,一杯扶病要时供。三年闭户儿童怪,千古闲情我辈钟。 若得黄甘应手种,更求青李莫函封。疏顽自笑将安适,寄谢江山好见容。
hǎi hūn hūn yòu xiào fēng   bēi bìng yào shí gōng sān nián ér tóng guài qiān   xián qíng bèi zhōng    
ruò huáng gān yìng shǒu zhǒng   gèng qiú qīng hán fēng shū wán xiào jiāng ān shì   xiè jiāng shān hǎo jiàn róng