聞富鄭公少時隨侍至此讀書景德寺後人為作祠堂因跋余舊詩後以自嘲 其二

宋代 韓駒
海氣昏昏又嘯風,一杯扶病要時供。三年閉戶兒童怪,千古閒情我輩鍾。 若得黃甘應手種,更求青李莫函封。疏頑自笑將安適,寄謝江山好見容。
hǎi hūn hūn yòu xiào fēng   bēi bìng yào shí gōng sān nián ér tóng guài qiān   xián qíng bèi zhōng    
ruò huáng gān yìng shǒu zhǒng   gèng qiú qīng hán fēng shū wán xiào jiāng ān shì   xiè jiāng shān hǎo jiàn róng