问方子公病 其二

明代 袁宏道
贫病知何极,高天也不原。愁声彻晓夜,药气满楹轩。 梦恶凭奴解,衣单借手温。空堂悬一榻,黄叶自封门。
pín bìng zhī   gāo tiān yuán chóu shēng chè xiǎo yào   mǎn yíng xuān    
mèng è píng jiě   dān jiè shǒu wēn kōng táng xuán huáng   fēng mén