闻方石先生得遗腹孙

明代 李东阳
故人丧爱子,弃官归故园。空怀向平念,谁候柴桑门。 吾心怛如割,匪独伤弟昆。朅逢旧台守,达致州人言。 言从抵家后,乃得遗腹孙。素辞簿书劳,办此鞠育恩。 奇事谅非偶,善徵讵无根。绵绵千钧力,耿耿一发存。 天乎岂无知,可与知者论。诗成不寄达,庶以纡吾烦。
rén sàng ài   guān guī yuán kōng huái xiàng 怀 píng niàn shuí   hòu chái sāng mén    
xīn   fěi shāng kūn qiè féng jiù tái shǒu   zhì zhōu rén yán    
yán cóng jiā hòu   nǎi sūn shū 簿 láo bàn   ēn    
shì liàng fēi ǒu   shàn zhēng gēn mián mián qiān jūn gěng   gěng cún    
tiān zhī   zhī zhě lùn shī chéng shù   fán